Facebook chat

Feb 29

Bill Gates: ‘Khi không có tiền, cả thế giới sẽ lãng quên bạn’

[Bill Gates: ‘Khi không có tiền, cả thế giới sẽ lãng quên bạn’]

Bill Gates từng chia sẻ rằng: “Khi nắm trong tay rất nhiều tiền, có thể chỉ bạn quên mất mình là ai. Nhưng, khi không 1 xu dính túi, cả thế giới sẽ lãng quên bạn. Cuộc sống là vậy…”.

khi-ban-khong-co-tien

Bill Gates: ‘Khi không có tiền, cả thế giới sẽ lãng quên bạn’

William Henry Gates là người đàn ông giàu có nhất hành tinh. Tổng giá trị tài sản của ông thời điểm hiện tại ước tính lên tới hơn 80 tỷ USD, tức là lớn hơn GDP hàng năm của Ecuador và Croatia. Tuy nhiên, thật khó có thể tin được khi Bill Gates đang nỗ lực giải thoát bản thân mình khỏi tất cả số tiền này với hy vọng mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người kém may mắn hơn mình.

Bản thân ông luôn coi trọng những gì mình đã đạt được ngày hôm nay và khuyến khích mọi người làm giàu. Trong một bài phát biểu cách đây đã lâu, Bill Gates từng chia sẻ rằng: “Khi nắm trong tay rất nhiều tiền, có thể chỉ bạn quên mất mình là ai. Nhưng, khi không 1 xu dính túi, cả thế giới sẽ lãng quên bạn. Cuộc sống là vậy…”.

Qua những bài phát biểu của mình, ông luôn khuyên thế hệ trẻ cần phải nỗ lực làm việc, cống hiến bản thân hết mình để đạt được thành công. Có như vậy, bạn mới làm nên một điều gì đó khiến thế giới nhớ đến bạn.

Dĩ nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng, ai cũng cần phải trải qua những khó khăn, vất vả, nếm trải khổ đau và cả sự thất vọng. Nhưng, điều quan trọng là bạn cần có tinh thần thép, tiếp tục nỗ lực không ngừng nghỉ mà theo lời khuyên của tỷ phú Gates là “dũng mãnh tiến lên phía trước như sư tử”.

Nhìn lại cuộc đời Bill Gates có thể thấy, thành công đến với ông như ngày hôm nay cũng không hề dễ dàng. Bản thân ông luôn nỗ lực phấn đấu và không cho phép bản thân ngừng cố gắng.

Có thể kể đến một ví dụ là khi đang học trung học, Bill Gates nhận được điện thoại từ một công ty kinh doanh đồ dùng quốc phòng lớn nhất nước Mỹ với lời mời muốn ông xuống phía Nam để gặp mặt, ký hợp đồng thử việc. Để thực hiện ước mơ của mình, sau khi được sự đồng ý của nhà trường, Bill Gates đã tham gia công việc này trong 3 tháng.

Sau khi kết thúc quá trình thử việc, Bill Gates quay lại trường học. Vấn đề đặt ra là ông sẽ vừa phải học bổ sung tất cả những bài học trong 3 tháng trước đó, đồng thời tham gia kỳ thi cuối kỳ. Bằng nỗ lực của mình, ông đã bắt kịp các môn học khác một cách nhanh chóng nhưng lại lơ là với môn vi tính vì cho rằng mình đã thành thạo. Kết quả là môn vi tính thầy giáo chỉ cho ông điểm B. Điều đáng nói là nguyên nhân không phải vì điểm thi không tốt (ông đứng đầu trong kỳ thi), mà vì Bill Gates chưa tham dự một buổi học nào của môn này, ông đã bị mất điểm vì “thái độ học tập”.

Nhưng thay vì oán trách thầy giáo, Bill Gates tập trung mọi nguồn lực vào công việc mã hóa các số liệu và trở thành một lập trình viên nổi tiếng, xây dựng nên tập đoàn Microsoft khổng lồ như ngày nay.

ST

Dec 24

EM YÊU SÀI GÒN VÀ EM CŨNG YÊU ANH

[EM YÊU SÀI GÒN VÀ EM CŨNG YÊU ANH]

Sài Gòn

Sài Gòn về đêm.

Sáng nay cà phê một mình, Sài Gòn chợt mưa chợt mưa…

Lâu lắm rồi, Sài Gòn mới có một cơn mưa. Trời thương, mưa không to nhưng dai dẳng, đủ làm ướt áo ai đi về. 6h sáng, có chút se lạnh, em khẽ rùng mình, bàn tay chốc lại xoa vào nhau rồi áp lên mặt tìm hơi ấm. Em mê cảm giác ngồi một mình giữa không gian thanh tịnh, nhấm nháp ly cà phê, lặng nhìn phố phường say giấc, và môi thì thầm vài khúc hát quen thuộc “Sáng nay cà phê một mình, sài gòn chợt mưa chợt mưa…”.

Em là cô gái ngoại tỉnh lên Sài Gòn học và lập nghiệp. Em gọi Sài Gòn là người tình bé nhỏ – một người tình không bao giờ cưới. Em yêu Sài Gòn của em – cô gái đôi mươi, đỏng đảnh, đáng yêu, bộ ngực căng tròn tràn đầy sức sống lúc nào cũng hừng hực trong cái nóng 40 (độ C). Đường nhỏ mà xe đông, có khi cả dòng người được bên nhau cả tiếng đồng hồ ì ạch nhích từng chút một vượt qua chỗ tắt đường vỏn vẹn 100m, nom còn chật vật hơn cả cảnh kéo pháo lên đồi.

Sài Gòn toàn nhà ống ốm nhom, ốm nhách, khói bụi và đầy rác. Mỗi khi mưa về thành phố biến thành kênh Thị Nghè; nhà cửa, cây cối được dịp tắm táp mát mẻ, chỉ có điều nước hơi đen và có mùi đặc trưng của nước cống. Em yêu Sài Gòn, thành phố năng động bậc nhất cả nước với chỉ số GDP tăng trưởng mỗi năm, những công trình hiện đại xen lẫn cổ xưa, phương Tây lai phương Đông và con người cực kỳ mến khách. Em yêu Sài Gòn, yêu những ký ức giữa em và anh, yêu quán cà phê, góc phố nơi ta từng đến, nơi những ngô nghê một thời vụn dại.

Em gặp anh vào một chiều mưa như trút và cũng chính cơn mưa ấy mang anh đi xa khỏi Sài Gòn, ra khỏi vòng tay em với chỉ vỏn vẹn lời từ biệt “Anh đi nhé!”. Em không khóc, không hoài nghi bất kỳ điều gì; Sài Gòn mà, lạc nhau là mất; xem như có duyên mà không nợ, kẻ ở người đi lối vô tình. Em và anh, những con người trẻ, khát khao khẳng định mình, sống với lý tưởng, được vùng vẫy trong ước mơ. Mỗi người một lối, chúng ta chia đôi đường và hẹn nhau ở bến bờ thành công ở chính vùng đất hứa này. Lối cũ ta về, giờ có riêng em.

Sài Gòn, em và anh, chuyện tình tay ba nhiều rắc rối. Xa nhau, chúng ta vẫn là bạn, lâu rồi những câu chuyện giữa hai đứa chỉ dừng lại ở công việc. Em mừng khi nghe anh chia sẻ dạo này công việc của anh đang tiến triển tốt, mọi thứ đang ủng hộ anh. Em nói với anh, em muốn xem tuyết rơi ở trời Tây; còn anh nói em, anh nhớ cái nóng Sài Gòn. Anh nói anh yêu Sài Gòn nhưng anh đâu biết: ‘em yêu Sài Gòn và em cũng yêu anh’.

P/s: truyện viết theo trí tưởng tượng của tác giả.

Dec 07

​“Tỉ phú” hôm nay, gánh nặng ngày mai

[​“Tỉ phú” hôm nay, gánh nặng ngày mai]

image003

Theo thống kê của Tổng cục Dân số – kế hoạch hóa gia đình (Bộ Y tế), bắt đầu từ năm 2007, Việt Nam chính thức bước vào thời kỳ cơ cấu “dân số vàng”.

Giai đoạn này chỉ xuất hiện một lần và kéo dài trong khoảng 30 – 40 năm. Cơ cấu “dân số vàng” là cơ hội sử dụng nguồn lao động dồi dào cho tăng trưởng và phát triển kinh tế, tạo cơ hội cho tích lũy nguồn lực để tăng đầu tư cho an sinh xã hội, y tế, giáo dục, việc làm trong tương lai.

Quay trở lại hiện tại thì không cần phải đưa ra thêm dẫn chứng. Chỉ cần quan sát cuộc sống của giới trẻ xung quanh, từ làng mạc đến đô thị, ngày đêm đang có một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ gần như sống vật vờ qua ngày với đủ thứ lý do.

30 – 40 năm nữa, khi thời kỳ cơ cấu “dân số vàng” qua đi, những “tỉ phú thời gian” hôm nay hoàn toàn có thể trở thành gánh nặng cho tương lai.

Mà không cần phải nói chuyện 30 – 40 năm sau, những “tỉ phú” hiện nay đã và đang đem đến những câu chuyện mang gam màu tối nhiều hơn là sáng cho xã hội. Nghĩ về tương lai thì càng thấy thêm sốt ruột.

Càng sốt ruột hơn khi lần giở các báo cáo gần nhất về tình hình thất nghiệp trên cả nước thì tỉ lệ thanh niên thất nghiệp, những “tỉ phú thời gian” ngày càng tăng và càng chiếm tỉ lệ cao trong cơ cấu lao động. Nguyên nhân được chỉ ra thì có đủ khách quan, chủ quan.

Về khách quan thì chất lượng đào tạo chưa tốt, sự chuyển dịch về mô hình, cơ cấu kinh tế cũng khiến cung và cầu trong lao động thay đổi…

Về chủ quan có chuyện người vừa ra trường đã đòi lương cao, làm gì cũng nhanh chán, “tự nâng giá” mình rồi nghỉ việc đến mức doanh nghiệp phải than vãn rằng “chán đến tận cổ”.

Tiêu chí “ngồi văn phòng, lương cao, làm việc nhẹ nhàng không áp lực, không làm thêm giờ” gần như trở thành ưu tiên số một của người xin việc trẻ, trong khi không soi xét lại năng lực, tay nghề của cá nhân.

Người đi làm thì sao? Lại cũng những báo cáo về năng suất lao động của người Việt Nam khiến chúng ta ù tai chóng mặt: năng suất lao động của người Việt Nam rất kém, như so với Thái Lan, chúng ta thua 50 năm.

30 – 40 năm nữa, những bạn trẻ đang là “tỉ phú thời gian” hiện nay sẽ bước vào “nhóm phụ thuộc” thì sẽ như thế nào khi tỉ lệ sinh đẻ hiện nay đang ngày một thấp đi?

Một xã hội có quá nhiều người ở “nhóm phụ thuộc” trong khi ở thời trai trẻ sung sức nhất không tạo ra được giá trị nào đáng kể sẽ trở thành một vấn đề cực kỳ nan giải, nếu không muốn nói là nguy hiểm?

Nói điều đó hoàn toàn không phải là “bi kịch hóa vấn đề” hay “quan trọng hóa vấn đề” nếu nhìn qua Nhật Bản hiện tại.

Dù là cường quốc, họ cũng có nhiều điều “đau đầu” về tỉ lệ dân số già. Nhưng nên nhớ, những người già hôm nay của Nhật Bản cũng từng là những thanh niên ngày trước đã học tập, lao động khốc liệt để đưa Nhật Bản thành cường quốc.

Tuoitre.vn

Nov 21

TÍNH QUYẾT ĐOÁN THỂ HIỆN BẢN LĨNH CỦA CON NGƯỜI

[TÍNH QUYẾT ĐOÁN THỂ HIỆN BẢN LĨNH CỦA CON NGƯỜI]

tinh-quyet-doan

Quyết đoán là đưa ra quyết định nhanh, dứt khoát, mạnh mẽ để giải quyết vấn đề nào đó. Trong cuộc sống không phải mọi quyết định về cách giải quyết vấn đề đều chắc chắn sẽ đạt kết quả như mong muốn. Nhiều tình huống thực tế buộc con người phải đưa ra quyết định ngay trong khi kết quả có thể còn chưa rõ ràng đối với bản thân hay đối với nhiều người khác. Quyết định khác nhau, dứt khoát hay không đều dẫn đến những kết quả khác nhau. Tuy nhiên quyết đoán không phải là liều mạng mà là đưa ra quyết định trên cơ sở suy xét, phán đoán về bản chất của vấn đề, xu hướng diễn biến, với sự tự tin vào bản thân, lòng dũng cảm và tinh thần dám chịu trách nhiệm.

Sự quyết đoán thể hiện qua lời nói, thái độ dứt khoát, thẳng thắn, quả quyết về một sự việc hay không muốn trước yêu cầu của người khác. Đó là một phẩm chất không thể thiếu ở người lãnh đạo và những người có ý chí, mục tiêu rõ ràng trên hành trình vươn đến khát vọng của mình. Tuy nhiên quyết đoán không có nghĩa là cố chấp, khăng khăng giữ ý kiến của mình mà không biết linh hoạt điều chỉnh khi hoàn cảnh thay đổi hay khi giải pháp đưa ra thể hiện một số bất cập. Quyết đoán cũng không có nghĩa là bảo thủ, không để tâm đến ý kiến của người khác hay lợi dụng vị thế của mình để đưa ra quyết định độc đoán, đánh mất sự ủng hộ của những người xung quanh hay cấp dưới.

Sự quyết đoán có ý nghĩa rất quan trọng trong công việc và trong quan hệ với những người khác. Thiếu tự tin con người sẽ không dám quyết đoán và khi đó sẽ rơi vào tình thế mất phương hướng ứng xử trước những tình huống xảy ra và dễ trở thành người “ba phải’, bỏ lỡ cơ hội. Sự thiếu quyết đoán có thể dẫn đến những tác hại đáng tiếc. Thử nghĩ người chỉ huy ngoài chiến trường, trước những tình huống cấp bách mà không quyết đoán thì mọi người trong đơn vị sẽ lúng túng đến mức nào và sẽ phản ứng ra sao theo suy nghĩ của từng người. Một nghiên cứu thú vị từ 25.000 người thất bại cho thấy sự do dự, thiếu quyết đoán đứng hàng đầu danh sách những nguyên nhân chủ yếu dẫn đến thất bại của họ. Giám đốc điều hành Quỹ Napoleon hill, Don M. Green khuyên: “Đừng bao giờ để người khác quyết định bạn có thể làm được hay không làm được những việc mà bạn đã quả quyết là có ý nghĩa quan trọng trong cuộc sống của bạn”.

Những quyết đoán đúng, giúp giải quyết được tốt vấn đề khiến mọi người nể phục, sẽ giúp nâng cao được uy tín và tín nhiệm trong mắt những người khác. Những người thiếu quyết đoán là những người thiếu bản lĩnh trong mắt người khác, khó lòng bảo vệ được quan điểm của mình, nên kém hiệu quả trong công việc. Ngược lại, người quyết định liều, không có cơ sở dẫn đến thất bại sẽ nhanh chóng đánh mất lòng tin của mọi người. Vì vậy, quyết đoán đòi hỏi sự cân bằng trong tư duy dựa trên sự phán đoán có cơ sở, lòng tự tin, sự lắng nghe và cân nhắc ý kiến của người khác và cả khả năng trình bày ý kiến của mình một cách thuyết phục.

Trong giao tiếp, tính quyết đoán phải được thể hiện bằng sự tự tin của mình và cả thái độ tích cực lắng nghe và tôn trọng đối tác, kể cả khi có sự khác biệt về quan điểm giữa hai bên. Những tình huống cần thể hiện sự quyết đoán là phép thử đối với bản lĩnh con người. Tính quyết đoán là một tố chất có tầm quan trọng rất lớn, nó chỉ hiện diện ở những người có ý thức về điều đó và kiên trì học hỏi, rèn luyện qua thực tế cuộc sống.

Nov 09

CÂU CHUYỆN TRONG QUÁN ĂN VÀ BÀI HỌC VỀ SỰ THA THỨ

[CÂU CHUYỆN TRONG QUÁN ĂN VÀ BÀI HỌC VỀ SỰ THA THỨ]

tha-thu-la-mon-qua

Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.

Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống.

Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”

Nữ hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống kiểm tra chiếc cặp da của tôi, nói với giọng lúng túng: “Tôi… để tôi đi lấy khăn lau … ”

Không thể ngờ rằng, con gái tôi bỗng nói: “Không sao, mang về nhà rửa là sạch rồi. Chị đi làm việc của chị đi, thật mà, không sao đâu, không cần phải đặt nặng trong tâm đâu ạ.”

Khẩu khí của con gái tôi thật là nhẹ nhàng, cho dù người làm sai là cô hầu bàn.

Tôi trừng mắt nhìn con gái, cảm thấy bản thân mình như một quả khí cầu, bơm đầy khí trong đó, muốn phát nổ nhưng không nổ được, thật là khốn khổ.

Con gái bình tĩnh nói với tôi, dưới ánh đèn sáng lung linh của quán ăn, tôi nhìn thấy rất rõ, con mắt của nó mở to, long lanh như được mạ một lớp nước mắt.

Tối hôm đó, sau khi quay trở về khách sạn, khi hai mẹ con nằm lên giường, nó mới dốc bầu tâm sự:

Con gái tôi phải đi học ở London 3 năm. Để huấn luyện tính tự lập cho nó, tôi và chồng không cho nó về nhà vào kỳ nghỉ, chúng tôi muốn nó tự lập kế hoạch để đi du lịch, đồng thời cũng muốn nó thử trải nghiệm tự đi làm ở Anh Quốc.

Con gái tôi hoạt bát nhanh nhẹn, khi ở nhà, mười đầu ngón tay không phải chạm vào nước, những công việc từ nhỏ tới lớn cũng không đến lượt nó làm. Vậy mà khi rơi vào cuộc sống lạ lẫm tại Anh Quốc, nó lại phải đi làm bồi bàn để thể nghiệm cuộc sống.

Ngày đầu tiên đi làm, nó đã gặp phải rắc rối.

Con gái tôi bị điều đến rửa cốc rượu trong nhà bếp. Ở đó có những chiếc cốc thủy tinh cao chân trong suốt, mỏng như cánh ve, chỉ cần dùng một chút lực nhỏ là có thể khiến chiếc cốc bị vỡ, biến thành một đống vụn thủy tinh.

Con gái tôi thận trọng dè dặt, như bước đi trên băng, không dễ dàng gì mà rửa sạch hết một đống lớn cốc rượu. Vừa mới thả lỏng không chú ý, nó nghiêng người một chút, va vào một chiếc cốc, chiếc cốc liền rơi xuống đất, “xoảng, xoảng” liên tục những âm thanh vang lên. Chiếc cốc hoàn toàn biến thành đống thủy tinh vụn lấp lánh trên mặt đất.

“Mẹ ơi, vào thời khắc đó, con có cảm giác bị rơi xuống địa ngục.” giọng nói của con gái tôi vẫn còn đọng lại sự hồi hộp lo lắng.

“Thế nhưng, mẹ có biết người quản lý ca trực đó phản ứng thế nào không? Cô ấy không hề vội vàng mà bình tĩnh đi tới, kéo con lên và nói: Em gái, em không sao chứ?”

Sau đó, cô ấy quay đầu lại nói với những người khác:  Các bạn mau đến giúp cô gái này dọn dẹp sạch đống thủy tinh nhé!

Đối với con, ngay đến cả một chữ nửa câu trách móc cũng không có!

Lại một lần nữa, khi con rót rượu, không cẩn thận làm đổ rượu vang nho lên chiếc váy trắng của khách, khiến cho chiếc váy trở nên loang lổ.

Cứ tưởng vị khách đó sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ cô ấy lại an ủi con: “không sao đâu, rượu ấy mà, không khó giặt.”

Vừa nói, vừa đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai con, từ từ đi vào phòng vệ sinh, không nói toang lên, cũng không làm ầm ĩ, khiến con tròn mắt như con chim yến nhỏ vì quá đỗi ngạc nhiên.

Giọng nói của con gái tôi, mang đầy tình cảm: “Mẹ à, bởi vì người khác có thể tha thứ lỗi lầm của con trước đây, nên mẹ hãy coi những người phạm sai lầm kia như con gái của mẹ, mà tha thứ cho họ nhé!”

Lúc này, không khí trở nên tĩnh lặng như màn đêm, tròng mắt của tôi ướt đẫm lệ…

Tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình. Như tác giả nổi tiếng Andrew Matthews từng viết: “Bạn tha thứ cho mọi người vì chính lợi ích thiết thân của bạn. Nó sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn.”

Bạn thân mến, chúng ta cảm động khi người khác cảm động, điều đó khiến chúng ta có thể thay đổi hành vi và lời nói của chính mình, hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta sẽ đều là hạnh phúc và may mắn!

ST

Nov 06

TẠI SAO CẦN CHỌN BẠN MÀ CHƠI

[TẠI SAO CẦN CHỌN BẠN MÀ CHƠI]

do-thi-ngoc-qui-lac-quan

Con người, nhất là thời trẻ, rất dễ bị ảnh hưởng bởi mối quan hệ xã hội. Tục ngữ có câu “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng” hay “Hãy cho tôi biết bạn bè của anh là ai, tôi sẽ cho biết anh là người thế nào”. Những gì tốt hoặc xấu, nếu cứ lặp đi lặp lại mãi trước mắt và bên tai sẽ ăn sâu vào tiềm thức và sẽ ảnh hưởng đến cách nghĩ và cách ứng xử của con người.

Trong cuộc sống, nếu cứ thường xuyên giao tiếp thân thiết với những người có lối sống tiêu cực thì rất dễ bị ảnh hưởng xấu. Những người luôn miệng than vãn khó khăn chẳng những làm tiêu hao dần ý chí, nghị lực của bản thân, mà còn ảnh hưởng tai hại đến sự hăng hái, nhiệt tình, cảm hứng của những người xung quanh. Điều thường thấy trong xã hội là những đứa trẻ, dù xuất thân từ gia đình nghèo khó hay giàu sang, nhưng nếu cứ giao du với nhóm bạn hư hỏng thì sớm muộn cũng tiêm nhiễm những thói hư tật xấu. Ngạn ngữ châu Âu có câu: “Khi một con bồ câu giao du với loài quạ, lông của nó vẫn trắng, nhưng tâm hồn của nó thì hóa đen”.

Thái độ sống tích cực, lạc quan đem lại cho bản thân và cả những người xung quanh sự vui vẻ, yêu đời và niềm tin. Mối quan hệ với những người thành công sẽ kích thích tinh thần lạc quan, niềm tin và ý chí phấn đấu vươn lên trong cuộc sống. Trái lại mối quan hệ với người có lối sống tiêu cực sẽ đầu độc tinh thần, bóp nghẹt giấc mơ. Đừng lãng phí thời gian và cuộc sống của mình cho những mối quan hệ với người tiêu cực. Mark Twain nhà văn và diễn giả nổi tiếng Mỹ có lời khuyên: “Tránh xa những người tầm thường luôn xem thường khát vọng của bạn. Những người vĩ đại khuyến khích bạn tin mình cũng có thể trở nên vĩ đại”.

Vậy, để chọn bạn mà chơi, hãy tự hỏi: Những người xung quanh ta sẽ có tác động đến ta thế nào?

Oct 31

HỌC CÁCH BỎ BỚT ĐỂ TẬP TRUNG

[HỌC CÁCH BỎ BỚT ĐỂ TẬP TRUNG]

hoc-cach-buong-bo

Ở một vùng quê nọ, có 2 cha con một nhà trồng hoa đang sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận về thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.

Anh luôn suy nghĩ về điều này, vẫn không thể hiểu tại sao mình làm nhiều điều hay mà đến giờ vẫn là người vô danh.

Người cha hiểu ý, liền đưa anh đến vườn hoa mà ông chuẩn bị thu hoạch. Ông chỉ vào cây bông hồng to nhất, đẹp nhất và rực rỡ nhất nằm giữa vườn cho cậu con trai và hỏi:

– Con có biết tại sao cây bông hồng kia lại to và đẹp rực rỡ hơn các cây khác không?

– Có phải vì cha mua giống mới không?

– Không phải, người cha đáp, tất cả đều chung một giống hoa con ạ.

– Thế có phải cha tưới cho nó nhiều nước và bón cho nó nhiều chất dinh dưỡng hơn không?

– Cũng không phải. Điều kiện chăm sóc và môi trường sinh trưởng của chúng đều như nhau.

– Vậy thì chắc là đất ở chỗ đó tốt hơn?

– Con lại sai nữa rồi. Đất cũng giống nhau.

Người con không biết trả lời sao nữa. Anh nghĩ mãi nhưng vẫn không thể giải thích nổi.

Lúc này, người cha mới ôn tồn bảo:

– Con có nhận thấy cây bông hồng này ít lá và ít nụ không?

– À đúng rồi. Nhưng có nghĩa là gì hả cha?

– Trong khu vườn này, chỉ duy nhất có cây bông này là ta thường xuyên nhìn tới. Khi thấy nhiều lá mọc quanh nó, ta tỉa bớt. Khi thấy nó có nhiều chồi, nhiều nụ đâm ra, ta cũng tỉa bớt.

Người con có vẻ hiểu ra điều gì đó, gật đầu liên tục. Người cha tiếp lời:

– Tất cả các cây hồng đều có điều kiện sống như nhau, nhưng cây này lại được đặc ân của ta là tỉa bớt cành, nụ và lá nên chất dinh dưỡng sẽ tập trung vào bông hoa, không bị phân tán đi nơi khác. Chính vì thế nó to hơn, đẹp hơn và rực rỡ hơn.

Trầm ngâm một lúc, ông lại tiếp:

– Cũng như con, tuy con rất giỏi, rất nhiều tài, làm được rất nhiều việc nhưng vẫn giống như những người khác vì con thiếu tập trung, bị phân tán năng lượng và thời gian vào quá nhiều thứ. Con cần phải xác định mình sẽ trở thành người như thế nào trong 5 năm tới. Con đam mê gì nhất, điều gì khiến cho con trăn trở nhất, điều gì khiến con có thể sống chết với nó, không quản khó khăn? Lúc đó con sẽ là người thành công, con trai ạ.

Lúc này, người con đã hiểu ra vấn đề. Anh khóc rồi quỳ xuống hôn vào tay người cha và cảm ơn ông về câu chuyện đã giúp anh nhìn nhận cuộc đời tốt hơn.

Vậy đấy các bạn ạ. Ai cũng có nhiều mối quan tâm, nhiều sự lựa chọn trong cuộc sống và sự nghiệp. Nhưng nếu không biết cách bỏ bớt để tập trung cho điều mình mong muốn thì mãi mãi vẫn sẽ là người vô danh.

ST

Oct 31

DẠO NÀY CON THẤY BA MẸ GIÀ ĐI NHIỀU

[DẠO NÀY CON THẤY BA MẸ GIÀ ĐI NHIỀU]

Ba mẹ tôi làm nông, trồng cà phê ở Lâm Đồng, bước qua nửa đời người rồi mà lúc nào cũng đầu tấp mặt tối với đủ thứ công việc. Mùa mưa thì tỉa cành, bón phân, cắt cỏ, mùa nắng thì tưới nước, phun thuốc không ngơi nghỉ. Nhiều lúc thương bảo ba mẹ nghỉ vài bữa đi du lịch vài nơi thì lại xua tay, đi rồi công việc ai làm. Dân miền Trung mà, chịu thương chịu khó, cả đời chỉ biết làm làm. Làm cho con cho cháu, làm cho gia đình, làm vì thú vui khó bỏ, chứ về đất thì mang được mỗi thân xác chứ tiền thì để lại trần gian chứ có mang được đâu.

Tuyển được đứa nào về làm, được mấy bữa, tự thấy làm không bằng 1 phần ông chủ lại bỏ chạy lấy thân. Thế là, một thân một mình, lủi thủi, làm miết, nặng nhọc một mình hưởng, bệnh tật cũng tự lo, vui thì gọi kể từng đứa nghe, còn buồn thì gặm nhấm một mình. Nhà đông con mà cứ cái đủ lông đủ cánh thì cũng lần lượt đi xa, mỗi năm về sum họp vài ba lần, lúc có đứa này thì thiếu đứa kia, được như ngày xưa cũng khó. Ba mẹ nào cũng vậy, cũng mong con cái được êm ấm, lấy hạnh phúc mấy đứa nhỏ làm hạnh phúc của mình.

Con gái ở xa mỗi lần về là thấy ba mẹ già đi một chút, nếp nhăn nhiều hơn một chút và sức khỏe thì giảm đi một chút, thấy sao mà thương mà xót. Dù biết con người không thể chống lại quy luật tự nhiên. Nhưng cứ nghỉ tới hình ảnh ba cặm cụi dưới ánh đèn, mắt kém xỏ mãi mới luồn được sợi chỉ qua lỗ kim, tự vá lại đồ, là không cầm được nước mắt. Thương mẹ trời lạnh lại hay đau nhức, tìm uống hết thuốc này thuốc kia, đông y, tây y, nhưng di chứng của những năm tháng ngược xuôi làm lụng, chữa đẻ 5 đứa con vẫn còn mãi. Giờ vẫn còn cực, thức đêm, thức hôm ẵm bồng từng đứa cháu trên tay, đút từng muỗng sữa, cười theo tiếng cười con trẻ rồi khóc thầm theo những cơn đau.

Con không dám nhìn vào những nốt đồi mồi trên khóe mắt ba, con cũng sợ nhìn những sợ tóc đang dần bạc trắng trên đầu mẹ. Mấy mươi tuổi đầu sao mà yếu đuối. Thương ba mẹ, nhưng chỉ biết lấy gia đình làm mục tiêu phấn đấu, lấy niềm vui của cha mẹ làm lý tưởng cuộc đời. Hiện tại, con chưa là ai giữa đời này, công ty và mọi thứ vẫn ngổn ngang. Nhưng, cái gì lớn mà chả đi lên từ cái nhỏ, cái gì thành công mà không trải qua thăng trầm. Con sẽ luôn phấn đấu, đã làm người trên thế gian, phải có danh gì với núi sông. Mong ba mẹ nhiều sức khỏe, được hưởng niềm hạnh phúc tự hào về con về cháu.

Người ta vẫn nói, khi nào làm cha, làm mẹ, mới hiểu được lòng cha mẹ. Hiểu lòng cha mẹ mới biết thương cha mẹ. Cũng đúng, nhưng tới lúc nhận ra, thì đã muộn, họ hoặc là đã già yếu, hoặc đã lìa trần. Hạnh phúc sao phận làm con, được sinh ra từ khúc ruột của mẹ, bằng vòng tay che chở của cha. Cả đời có trả ơn cũng không hết. Nhưng ba mẹ không cần vàng bạc, những quà cáp, cũng không cần những câu hỏi thăm lấy lệ. Yêu thương cha mẹ thì hãy cố gắng ‘làm giàu’ cho bản thân, sống có ích, sống hạnh phúc, cho xã hội tự hào.  Chỉ cần nghe người khác khen con mình một phát là như điện giật 220V, sướng run người.

ĐỖ THỊ NGỌC QUÍ

Oct 27

NGƯỜI TA KHÔNG RỜI BỎ CÔNG TY – HỌ TỪ BỎ NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO

[NGƯỜI TA KHÔNG RỜI BỎ CÔNG TY – HỌ TỪ BỎ NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO]

– dịch từ Poeple don’t leave companies. They leave leaders của Greg Savage –

nguoi-lanh-dao

Tôi đã tuyển dụng hàng ngàn người trong những năm qua. Và mỗi khi nhận được đơn xin nghỉ việc, một phần trong tôi dường như đã chết (đồng ý, tôi nói dối. Tôi đã thậm chí nhảy múa ăn mừng trong một vài trường hợp nhưng đó là trong một bài viết khác).

Phần lớn, phản ứng tức thời của tôi rất bản năng là tôi tự hỏi: lý do thật sự khiến cho họ làm điều đó? Có chuyện gì xảy ra với họ? hay thậm chí: cô ấy phải ra đi vì tiền. Thật ngốc nghếch!

Nhưng tôi đã khôn dần lên theo sự nhiều lên của năm tháng.

Phần lớn, mọi người không thay đổi công việc vì tiền. Họ cũng không xin nghỉ vì thích hay trong cơn nóng giận. Họ vào làm việc ở công ty của bạn bởi vì họ tin là họ thích hợp và ai cũng muốn quyết định đó đúng đắn. Đôi khi, tại một số thời điểm, có những điều khiến cho điều đó trở thành sai. Và nếu như bạn thực sự dành thời gian để “đào sâu” tìm hiểu lý do mà họ để lại – thực ra là bạn phải làm điều đó – thì bạn sẽ nhận ra rằng đó hoàn toàn không phải là “vì công ty” như họ đã nói. Đó không phải vì địa điểm làm việc, vì nhóm, vì hệ thống hay vì không khí làm việc.

Đó là vì người lãnh đạo!

Chắc chắn những người ấy không nói như thế. Và bạn chẳng thể tìm thấy được một từ đề cập đến vấn đề quản lý ở đây.

Nhưng khi họ nói về “tinh thần”, khi họ nói về “giao tiếp nghèo nàn”, khi họ bày tỏ sự thất vọng ở sự mập mờ, thiếu rõ ràng trong con đường thăng tiến, chính là họ đang đề cập đến những người lãnh đạo. Muốn rõ ràng hơn? Lãnh đạo là người có trách nhiệm trong việc gây dựng tinh thần – giao tiếp và con đường sự nghiệp của nhân viên.

Có lẽ vì thế mà tôi đã rất bực mình với những nhân sự cấp cao và ngăn họ lại giữa chừng – khi họ bắt đầu dùng những từ như ngu ngốc, vô ơn và dối trá để nói về những người nghỉ việc.

“Công ty” chỉ là một thực thể pháp lý. “Kinh doanh” chỉ là một bộ sưu tập bàn làm việc và máy tính. Không ai nghỉ việc vì những thứ đó.

Đó là quyết định, là động lực, là không khí làm việc, là sự hỗ trợ, đào tạo, tầm nhìn và sự chỉ đạo được xuất phát từ chính những người lãnh đạo mà họ đi theo.

Vì thế, lần sau khi bạn nhận được đơn xin nghỉ việc của nhân viên, hãy cố gắng đừng phấn khích và cười nhạo những người ra đi vì: đã thêm một kẻ ngu ngốc không thuộc về nơi này. Hãy dùng ít phút để ngẫm nghĩ về lý do thực sự khiến họ ra đi.

Họ không từ bỏ những thứ họ không có được – cũng không phải từ bỏ công ty.

Họ từ bỏ bạn!

ST

Oct 18

6 THUẬT XỬ THẾ CỦA NGƯỜI XƯA-CHÌA KHÓA CỦA SỰ KHÔN NGOAN

[6 THUẬT XỬ THẾ CỦA NGƯỜI XƯA-CHÌA KHÓA CỦA SỰ KHÔN NGOAN]

Những chủ đề bàn luận về thuật xử thế có lẽ không còn xa lạ và mới mẻ. Khi quan hệ giữa người và người càng mở rộng và nghệ thuật xử thế càng cấp kíp hơn bao giờ hết.

Dưới đây là 6 nguyên tắc xử thế của cổ nhân được đúc kết qua một thời gian rất dài. Khi kiên trì ứng dụng những nguyên tắc này, bạn có thể trở thành một người khéo léo, thành công, đáng quý trọng hoặc ít nhất cũng tránh cho mình khỏi những oái oăm không ngờ đến trong giao tiếp hằng ngày.

nghe thuat cau ca

6 nghệ thuật xử trí của người xưa

  1. KIỀM CHẾ LÒNG TỰ ÁI CÁ NHÂN

Giữa chốn ba quân có thể đoạt được soái ấn nhưng không thể đạt được chí kẻ thất phu.

Con người dù tầm thường đến đâu thì bao giờ cũng có suy nghĩ bản thân mình quan trọng. Đó chính là cái tôi trong mỗi người. lòng tự ái là nguồn gốc cho rất nhiều chuyện đắng cay đáng tiếc. Trong các cái khổ, cái khổ do lòng tự ái gây ra là khó chịu uất ức hơn hết.

Khuất Nguyện người nước Sở luôn nghĩ rằng “đời đục cả, một mình ta trong; người say cả, một mình ta tỉnh… Bởi vậy, ta phải bị bỏ đi…”

Đó không riêng là tâm sự của Khuất Nguyên mà là tâm sự chung của con người. Khi mà mình luôn muốn cho người ta phải nghe theo ý mình mới chịu. Tại sao ta không để cho người ta theo ý họ? Cho cái họ muốn một cách thật tế nhị, và bạn sẽ thu phục được lòng họ.

Đừng công kích, đừng nói mỉa, đừng mạt sát ai,… đừng chạm và lòng tự ái của người khác nếu bạn muốn họ nghe theo ý bạn. Hơn nữa, thiện cảm đầu tiên bạn tạo được với người khác chính là chìa khóa thành công sau này.

Đúng sai là một lẽ tương quan. Họ nghĩ họ đúng, mình cũng vậy, nếu cứ tiếp tục cãi thì khó được ổn thỏa. Chi bằng ta im lặng và hành động để thời gian chứng minh tất cả.

  1. CHỮ LỄ

Ẩn ác dương thiện. Cái gì không muốn làm cho mình thì đừng làm cho người khác.

“Tuy làm cho người ta đuối lý ngậm miệng, đỏ mặt tía tai, mình hả dạ thật, nhưng đó là người nông nổi, khắt khe…” – Lữ Khôn

Lễ là nhún nhường, đặt cái tôi của mình sau người khác. Như thế không phải là giả dối làm lợi cá nhân. Lễ là tránh đau khổ cho người khác bằng cách hi sinh mình. Không chạm tự ái của ai. Che đi cái xấu, cái dở và tuyên dương cái hay cái đẹp của người khác. Một người rộng lượng không ích kỉ sẽ làm được như thế, một cách vô tư.

Đối với người thấp kém hơn mình người khác dễ sinh lòng tự phụ, kiêu căng. Nhưng họ không ngờ chính sự kiêu căng, tự phụ ấy đã làm hại tới chính mình. Gieo rắc vào lòng người sự căm ghét và thù hận. Một số người còn lãnh nhận hậu quả tàn khốc bởi bị trả thù.

Vậy mới biết mình đừng bao giờ để ngạo khí trấn át. Những thói kiêu căng, biếm lẽ thường chỉ xuất hiện ở loại người không đạt chí. Người ta càng thấp kém càng có tâm cảm tự ti, đó là nguồn gốc sinh ra thù hận với người hơn mình. Đừng để điều đó hủy hoại bạn.

Đối với người trên mình phải kính trọng, đối với người dưới càng phải khiêm nhường là vậy.

  1. ĐỪNG CẬY TÀI

Khôn mà làm như ngu ngốc, đó mới thật là khôn.

Dương Tu bị Tào Tháo giết bỏ chính vì thói làm khôn, tỏ ra của mình. Dương Tu là người thông minh tài trí, luôn đoán biết được ý định của Tào Tháo. Lần nào Tào ra ẩn ý ông cũng đều giải quyết được. Điều này làm Tào Tháo vô cùng căm ghét, cho là thói ngạo mạn, làm khôn. Cuối cùng không kìm được mà xử tử.

Người thông minh tỏ ra thông minh đó là thường. Người thông minh có tài mà luôn tỏ ra bình thường, ẩn lặng là một người vô cùng khôn khéo. Đó chính là bí quyết tránh cho mình khỏi tai vạ. Họ không bao giờ làm cao, nhưng luôn nhún nhường. Âm thầm đem tài năng ra cống hiến, âm thầm sống không màn uy danh. Đó là cốt cách của kẻ hơn người.

  1. CHUYỆN ƠN NGHĨA

Ân càng thâm oán càng sâu

Hàn Tín khi xưa bị Hán Vương bêu đầu cũng vì thói vòi vĩnh, nhắc ơn. Hàn Tín là một tướng giỏi, lập được nhiều công trạng cho triều Hán. Nhưng thói xử thế của ông rất ngây thơ, nghĩ rằng mình lập được nhiều chiến tích nên hết lần này đến lần khác đòi hỏi phong vương, bổng lộc, làm cao chạm tới tự ái đế vương của vua Hán. Hán Vương nhiều lần nhịn nhục, Hàn Tín không hay vẫn làm cao, nghĩ rằng Hán không phụ mình vì mình tài giỏi, lập nhiều chiến công.

Chính sự ngây thơ đó đã đoạt mạng Hàn Tín.

Trong giao thiệp, người ta quí trọng nhất bao giờ cũng là người thật thà, dễ thương, gần họ bạn thấy mình cao trọng hơn hẳn.

Người ta lấy oán báo ân chính là muốn rũ bỏ cái ơn sâu của người làm ơn. Không muốn mắc nợ nên cuối cùng bội phản. Nghịch lý nhưng đúng như vậy.

Nếu được hãy làm ơn, rồi quên hẳn nó đi. Đừng nhắc lại.

  1. ĐẠO NHU CƯƠNG

Nhu thắng cương, nhược thắng cường

Tô Đông Pha có câu: “Những bậc đại dũng trong trời đất thình lình gặp những việc phi thường không kinh, vô cố bị những điềungang trái cũng không giận. Đó là nhờ chỗ hoài bão họ rất lớn và chỗ lập chí họ rất xa.”

Nhịn được điều người khác không thể nhịn, tha thứ được điều người khác không thể tha, phải là một người bao dung hơn người, hiểu biết hơn người, điềm tĩnh hơn người mới làm được.

Người ở trong thế yếu nuôi í chí lật ngược thế cờ mà không có đủ dũng lực chịu những điều mạt sát, khinh thị thì không thể làm nên chuyện lớn.

Điềm tĩnh, nhịn nhục không phải là nhu nhược. Mà thực sự đó chính là sự oai dũng đệ nhất. Dùng “Nhu” thắng “Cương” chỉ có người điềm tĩnh lắm mới làm được. Và thành quả mà nó mang lại cũng ngoài sức tưởng tượng như thế.

Trong thuật xử thế, cái hàng đầu là phải Biết mình.

  1. BIẾT LÀ SỐNG

Khôn, chết. Dại, chết. Biết…sống

Người thông minh, hiểu biết sâu sắc nhất luôn biết tỏ ra giản dị, thường thường. Không phải nói rằng mình trở thành người ngu ngốc, thờ ơ thế sự, mà nói rằng mình biết tiết chế điều hiểu biết của mình vì chỉ có người thật thông minh mới biết lúc nào nên làm như người ngây thơ mà thôi.

Biết lúc khôn, biết lúc dại, biết thời biết thế. Nói chung là biết rõ thời.

Biết ở đây là biết tùy lúc mà ứng biến cho hợp tình huống. Nếu chỉ khư khư một mực thì rất dễ hỏng việc.

Con cọp muốn làm khác loài, bỏ rừng ra đồng bằng thì chết. Người ta đều khờ dại mà mình muốn tỏ ra khôn lanh để khác biệt thì biết đâu lại mang họa tới.

Enstein từng nói: “Dấu hiệu nhận biết thiên tài là tất cả những đứa ngu đều đứng lên chống báng.” Câu nói hài hước, nhưng đúng.

Tóm lại: Đây là 6 nguyên tắc đơn giản mà không hề giản đơn người xưa đã đúc rút ra được để biến mình trở thành người toàn năng trong giao thiệp. Tuy khó làm, nhưng nếu thành công, thì kết quả đem lại không hề nhỏ. Nếu bạn bắt gặp mình phạm phải những nguyên tắc trên, thì giờ là lúc bạn thay đổi.

-ST-

Older posts «

Fetch more items